Bài đăng

Hạt Giống Lành - Trưởng thành trong thinh lặng

Hình ảnh
Mỗi con người đều mang trong mình một hạt giống – của hiểu biết, của yêu thương, và của tiềm năng vô tận.  Những hạt giống ấy, dù nhỏ bé đến đâu, vẫn âm thầm chờ một mảnh đất lành để được nảy mầm, vươn mình và tỏa hương.    Hạt Giống Lành được sinh ra từ niềm tin rằng: chỉ khi ta dừng lại trong thinh lặng, ta mới thật sự bắt đầu hành trình trưởng thành của tâm hồn.    Giữa nhịp sống vội vã và những đợt sóng của cảm xúc, đôi khi ta quên mất rằng điều ta tìm kiếm bấy lâu không nằm ở phía ngoài, mà ở ngay bên trong – trong hơi thở, trong sự hiện diện, trong khoảnh khắc ta thật sự chạm vào chính mình.    Blog này là một khoảng lặng nhỏ giữa thế giới ồn ào, nơi bạn có thể quay về, lắng nghe tiếng nói bên trong, và nhận ra rằng bình an chưa từng rời xa ta. Nó chỉ đang đợi ta dừng lại – đủ lâu, đủ dịu dàng – để nhìn thấy.    Mỗi bài viết nơi đây là một hạt nhỏ được gieo bằng sự chân thành và tỉnh thức.    Có thể là một suy niệm về cuộc sốn...

NÓI “KHÔNG” NHẸ NHÀNG MÀ KHÔNG CẢM THẤY TỘI LỖI

 Có bao nhiêu lần bạn muốn từ chối, nhưng miệng lại bật ra “Ừ, được…” chỉ vì sợ người khác buồn, sợ mang tiếng khó chịu, hay đơn giản là… bạn không quen nói “không”? Rồi sau đó chính bạn lại mệt mỏi, quá tải, thậm chí trách bản thân: “Giá mà lúc đó mình từ chối.” Sự thật là: nói “không” không làm bạn trở thành người xấu. Đôi khi, đó chính là cách bạn tôn trọng bản thân, tôn trọng ranh giới của mình, và cũng là cách bạn thành thật với người khác nhất. 🌿 Vì sao ta thấy có lỗi khi nói “không”? Vì ta sợ bị đánh giá. Vì từ nhỏ ta đã quen “ngoan”, quen làm vừa lòng người khác. Vì ta nghĩ giúp người khác là tốt, còn từ chối là ích kỷ. Vì ta chưa thực sự học được cách chăm sóc chính mình. Nhưng có bao giờ bạn để ý? Người luôn nói “có” với tất cả… cuối cùng lại mất chính mình, mất thời gian, mất năng lượng và đôi khi cả sự tôn trọng từ những người xung quanh. 🌱 Bạn hoàn toàn có thể nói “không”, một cách tử tế Nói “không” không nhất thiết phải thẳng thừng hay khó ch...

🌿 Hạnh phúc = Thực tại – Kỳ vọng

Hình ảnh
  Trong một buổi chia sẻ mà tôi từng nghe, có một vị khán giả đứng lên hỏi diễn giả: “ Nếu phải chọn, ông sẽ nghe theo trái tim hay trí tuệ của mình? ” Cả khán phòng bỗng im lặng. Vị diễn giả mỉm cười, ông không trả lời ngay mà chỉ nhìn quanh, rồi nói chậm rãi: “Cả hai đều quan trọng, nhưng nếu bạn chỉ nghe theo trái tim, bạn có thể đánh mất lý trí. Còn nếu bạn chỉ nghe theo lý trí, bạn có thể đánh mất chính mình. Cân bằng giữa hai điều đó chính là nghệ thuật của hạnh phúc.” Ông dừng lại một chút, rồi nói tiếp — “Và hạnh phúc, thật ra, đơn giản hơn chúng ta nghĩ. Hạnh phúc là tình trạng hiện tại trừ đi kỳ vọng. ” Câu nói ấy khiến cả hội trường như lặng đi. Còn tôi thì ngồi yên rất lâu sau đó. Không phải vì tôi không hiểu, mà vì tôi nhận ra, có lẽ bấy lâu nay, tôi vẫn đang “trừ” hạnh phúc của mình mỗi ngày, bằng những kỳ vọng tưởng như rất hợp lý. Chúng ta ai cũng mong cuộc sống tốt hơn — muốn người khác hiểu mình hơn, muốn công việc thuận lợi hơn, muốn con cái ng...

🌈 Cùng là một bầu trời mà có đến hai góc nhìn

Hình ảnh
Người ta vẫn hay nói: “Thay góc nhìn, đổi suy nghĩ.” Nhưng tôi hiếm khi thật sự nhìn sâu vào câu nói ấy. Với tôi, nó dường như là một điều quá hiển nhiên, nên nhớ làm gì cho mệt. Cho đến một hôm, chị bạn thân gửi cho tôi hai bức hình. Một bức là bầu trời xanh trong, mây trắng nhẹ trôi, trông thật yên bình. Còn bức kia, vẫn là bầu trời ấy, cũng mây trắng đó, chỉ khác là bên dưới là cả một đống rác, gai thép và đất đá lộn xộn. Chị hỏi tôi: “Em có tin không, cũng là một bầu trời đấy.” Tôi nhắn lại: “Đổi góc nhìn thôi mà.” Chị cười, nhắn lại: “Hay ta.” Lúc đó, tôi mới thực sự hiểu câu nói “thay đổi góc nhìn” có ý nghĩa như thế nào. 🌤 Khi ta đổi góc nhìn, thế giới cũng đổi màu Việc đổi góc nhìn, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cũng có thể mang đến cho ta một thái độ sống tích cực hơn. Nó giúp ta vượt qua những khó khăn, vươn lên bằng cách nhìn vào những điều mình đang có, thay vì mãi dán mắt vào những thiếu thốn, thử thách hay những điều rối ren như “đống rác” kia. Bầu t...

Nếu một ngày mình thôi bắt mình phải làm những việc thường ngày – liệu có sao không?

Hình ảnh
  Tôi có một chị đồng nghiệp – chị là người khá cầu toàn trong mọi việc, từ công việc ở cơ quan đến việc nhà. Một khi đã bắt tay vào làm gì, chị nhất định phải làm cho xong.   Mỗi khi chúng tôi – những người đồng nghiệp nữ – kể cho nhau nghe về niềm vui nhỏ bé của việc tự thưởng cho mình, như đi ăn món ngon, cà phê cùng bạn bè hay xem một bộ phim yêu thích, chị thường cười nói: “ Tụi bây sướng thật đó, tao tối đi làm về là bao nhiêu việc đang chờ: cơm nước, dọn dẹp, rồi kèm con học nữa... ” Ai nấy đều nhìn chị ngạc nhiên. Mỗi người thi nhau nói một câu: – “Tại chị cầu toàn quá thôi.” – “Chị không biết sắp xếp thời gian cho mình đó.” – “Chị có một đứa con, em đây sống nhà chồng, hai đứa nhỏ vẫn có thời gian riêng nè.” – “Chị ở trong nhà của chị mà, sao lại phải bắt buộc mình vậy?” – “Thử một tháng không lau nhà xem có sao không?” Nhưng chị chỉ cười, chẳng mấy quan tâm. Chị vẫn giữ quan điểm của mình: “ Nhà cửa bừa bộn thì phải dọn, không cơm nước thì lấy gì mà ăn! ...

Không có thành công nào bù đắp nổi khi ta quên mất cách yêu thương bản thân

Hình ảnh
  Rồi sẽ đến lúc bạn nhận ra... Rồi sẽ đến lúc bạn nhận ra, sai lầm đáng giá bằng một món tiền, hay thậm chí là nhiều món tiền, vẫn còn dễ chịu hơn việc bạn cứ mãi tự dằn vặt mình hết lần này đến lần khác. Tôi vẫn nhớ rất rõ giai đoạn mình bắt đầu khởi nghiệp cách đây 5 năm. Khi đó, tôi như một con thiêu thân lao vào công việc, quên ngày, quên đêm, quên cả việc chăm sóc người thân — huống hồ gì là chăm sóc chính mình. Càng làm, tôi càng mệt. Càng làm, tôi càng thấy trống rỗng. Càng làm, tôi càng cô đơn. Dù bên ngoài hô hào khí thế rần rần, nhưng bên trong là cả một mớ sợ hãi: sợ bị đánh giá, sợ thất bại, sợ không được ghi nhận. Và rồi, đúng như quy luật, cái gì bên trong sẽ thu hút về bên ngoài y như thế — công việc sa sút, doanh thu giảm sút, gia đình rối ren. Mọi thứ như tuột khỏi tầm tay. Cuối cùng, tôi đổ bệnh. Một tuần nằm liệt giường vì covid, cơn đau như cào xé từng thớ xương khiến tôi thấm thía rằng — mình đã không hề thương yêu bản thân, dù ngày ngày vẫn hô hà...

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hạt Giống Lành - Trưởng thành trong thinh lặng

Không có thành công nào bù đắp nổi khi ta quên mất cách yêu thương bản thân

🌈 Cùng là một bầu trời mà có đến hai góc nhìn